Mưa. Mưa và Memory (kỷ niệm) cũng bắt đầu từ em (M)! Chúng ta lại lớn lên từ xứ mưa! Mưa Sài gòn, mưa Hà nội. Mưa Ngâu. Mưa qua phố nhỏ. Mưa đêm. Giọt mưa thu. Và còn bao nhiêu mùa mưa, đã qua, đang đến và sẽ đến! Anh chưa từng về quê cha, Hà nội, để ngửa mặt nếm mưa phùn! Cũng chưa từng ra Trung để ngất ngây mưa giăng trên tầng tháp cổ! Hai mươi ba năm lớn lên ở trong Nam, anh chỉ biết mưa Sàigòn lõm bõm bong bóng khắp hang cùng ngõ hẻm! Những ngày mưa mù mịt liên tiếp cả tuần không một chút nắng! Những cơn mưa như đưa anh trở về thời xa xưa khi miền Nam mới khai phá, dân mình ở trên ghe, trôi nổi với sông nước, bởi vì thò chân từ trên giường xuống ... là xuống nước luôn! Nhà nào cũng ngập! Cả xóm đều ngập! Cả nước đều ngập! Trong nước, trong mưa, trong kiếp người. Chiều hôm đó, năm thứ hai ở Đại Học Tổng Hợp, dắt xe ra về từ Ký túc xá, trời đã bắt đầu kéo mây, đen kịt. Mưa thì mưa, anh hết cơm rồi phải đạp xe về nhà thôi! Vừa ra khỏi cái building thì có hai cô bạn bên khoa Sin...