Posts

Showing posts with the label quan điểm

TỪNG THIÊN-NIÊN KỶ, KHÂU VÁ LẠI MÌNH - Tuấn Khanh

Tôi là ai, giữa dòng định mệnh mang tên Việt-Nam? Câu hỏi đó vẫn theo đuổi tôi, buộc tôi phải luôn nhìn lại mình, nhìn những khát vọng co rút lại như miếng da lừa, và đếm lại tuổi trẻ hoang phí, ngu ngơ trước cối xay gió thời cuộc bên đường! Ký ức lớn nhất của những ngày thơ ấu mà tôi luôn bị ám ảnh, đó là một buổi sáng nắng gắt, trên mặt đường đầy quân trang vứt la liệt khắp nơi. Tiếng người gọi nhau. Tiếng xe hỗn loạn. Tay mẹ nắm chặt tôi như sợ tôi vụt mất đi, y như một quốc gia miền nam Việt-Nam đã tan biến kỳ lạ sau cuộc chiến tranh dai dẳng hai mươi năm! Từ lúc đó, tôi lớn lên, loay hoay nhiều năm với việc lựa chọn mình phải là gì, phải như thế nào để được chấp nhận là một sinh linh hợp pháp trong một quốc gia mới, có tên Cộng-Sản. Cuộc sống của một người Việt-Nam không đơn giản đâu bạn ạ. Nếu mười năm hay hai mươi năm nữa, khi được hỏi, tôi cũng sẽ nhắc lại, y như vậy không khác gì. Nhưng chúng ta vẫn có thể vẽ lại nó! Năm lớp ba, tôi học ở ngôi trường cách không xa trung tâm Sà...

Giã từ tư lệnh Obama

Ở đời có vài thứ tui ghét. Một trong số đó là diễn văn (speech). Diễn văn càng dài thì càng chán. Diễn văn của mấy ông hói đầu đeo kiếng thì càng chán tợn. Diễn văn của má tui về tình hình vật giá leo thang thì vừa chán mà vừa lo làm sao xin tiền. Diễn văn của tổng giám đốc về tình trạng công ty và nhân viên phải làm sao để tăng sức cạnh tranh thì vừa chán vừa chửi thề. Hiếm khi tui nghe một bài diễn văn từ đầu đến cuối nhưng tui là người nên cũng có ngoại lệ. Tui thích bài diễn văn có pha cả tiếng chửi thề của Al Pacino trong phim "Scents of a woman". Tui thích bài diễn văn nhượng bộ (concession speech) của John McCain trước Obama trong đêm chung kết cuộc đua vào tòa Bạch ốc 2008. Và hôm qua, tui thích bài diễn văn giã từ (farewell speech) của Barack Obama cuối nhiệm kỳ tổng thống đời thứ 44th của Hợp chủng quốc Hoa kỳ.   Một nhà lãnh đạo giỏi biết khích lệ người khác hăng hái làm những việc có lợi cho mục đích, tư tưởng của mình, và vì vậy họ hay có ...

Cảm ơn em đã thức cùng anh

Tình cờ đọc được bài viết này của nhạc sĩ Quốc Bảo. Mình thích nhạc Quốc Bảo.  Nhạc của anh thì thưởng thức nhưng suy nghĩ của anh thì, thì, thì ... để đọc thôi. Còn thức ngủ cùng anh thì ... Hãy đợi đấy Cảm ơn em đã thức cùng anh   Quốc Bảo Có những người ta kết bạn được, mà không yêu được. Có những người yêu được, nhưng chuyện chăn gối không ăn ý. Có những người hợp ta về chuyện chăn gối, nhưng sau đó chẳng biết nói gì với nhau. Vậy hôn nhân là gì, phải chăng là tình thế đòi hỏi điều kiện ắt có và đủ của tình bạn/bạn tình? Phải chăng là tổng hòa của mọi mối quan hệ xã hội - bạn bè, anh em, cộng sự, người phối ngẫu? Zeruya Shalev, nữ văn sĩ Do Thái, viết rằng nhiều lúc người vợ nhìn người chồng ngay sau lúc ân ái hoặc sớm mai thức giấc, thấy một màu vàng vọt như cát sa mạc, khô khan và chẳng chút sinh khí. Những đôi vợ chồng, những cặp tình nhân phải thấy cảnh sa mạc “post coitus” không hiếm, mười người hết chín. Ấy là bởi vì, họ đặt tiêu chuẩn tình ...

Móng vuốt Trung Quốc - Nguyễn Hưng Quốc

Tại sao bà Clinton lại đến Diễn Đàn Nam Thái Bình Dương? Tại sao bà phải đến quần đảo Cook?             Thông báo của Bộ Ngoại giao Mỹ vào cuối tháng 8 vừa qua cho biết, ngày 30/8, Ngoại trưởng Hillary Clinton bắt đầu chuyến công du đến sáu nơi: quần đảo Cook, Indonesia, Trung Quốc, Timor-Leste (còn gọi là East Timor hay Đông Timor), Brunei và Nga. Đọc bản thông báo ấy, một số nhà bình luận chính trị không khỏi ngạc nhiên: Ủa, sao lại ghé thăm quần đảo Cook? Tất cả những nơi khác thì không sao. Người ta có thể hiểu được. Nhưng còn quần đảo Cook? Nó ở đâu nhỉ? Mà đến đó để làm gì nhỉ? Chi tiết phía dưới bản thông báo cho biết thêm: Bà đến dự cuộc hội nghị lần thứ 43 của Diễn Đàn Nam Thái Bình Dương (South Pacific Forum). Đến đây, lại thêm một ngạc nhiên nữa: Ủa, nhưng Diễn Đàn Nam Thái Dương là gì vậy cà? Tôi sống ở Úc, vẫn thường nghe tên quần đảo Cook cũng như Diễn Đàn ấy nhiều lần, nhưng thú thực, tôi cũng không quan ...

Tổng thống Barack Obama & bà ngoại trưởng Hillary Clinton - Trần Bình Nam

Image
Trần Bình Nam   Trong một bài báo nhan đề “ Diplomat in Chief ” đăng trên tờ Los Angeles Times số ngày Chủ nhật 8 -7-2012 ông James Mann bàn về cái nhìn của bà Hillary Clinton về thế đứng của Hoa Kỳ trên thế giới. Ông James Mann, nguyên phóng viên kỳ cựu của tờ Los Angeles Times và hiện đang làm công tác nghiên cứu tại trường  đại học Johns Hopkins, về lĩnh vực quốc tế (Johns Hopkins School of Advanced International Studies). Ông đã viết nhiều tác phẩm về bang giao quốc tế. Cuốn mới nhất là cuốn “ The Obamians: The Struggle Inside the White House to Redefine American Power ” ( Cuộc tranh đấu nội bộ của chính quyền Obama để tái định nghĩa thế nào là sức mạnh của Hoa Kỳ ). Trong đó ông đề cập đến sự khác biệt về “tầm nhìn” ngoại giao và thế đứng của Hoa Kỳ của tổng thống Obama và bà Ngoại trưởng Hillary Clinton. Chính sách đối ngọai của một quốc gia là một vấn đề thuộc phạm trù sức mạnh của quốc gia đó. Theo Hiến pháp Hoa Kỳ, tổng thống là người vạch chính sách đối ngoạ...

An dân để làm gì?

An dân trong khủng hoảng SGTT.VN - Một quy tắc sơ đẳng nhất và cũng là quan trọng nhất của quản trị quốc gia là trong những khó khăn nhất như khủng hoảng kinh tế, chiến tranh, thiên tai thì chính phủ trung ương và chính quyền địa phương phải làm tất cả những gì có thể làm được để duy trì xã hội và tâm thế con người trong trạng thái bình thường. Trong thời điểm khủng hoảng kinh tế, điều Chính phủ cần làm nhất là giúp đỡ, hỗ trợ dân nghèo hết lòng để nuôi dưỡng niềm tin và lòng trung thành của họ với thể chế.  Mọi sáng kiến, thay đổi, thử nghiệm, thu hồi, cưỡng chế làm xáo trộn đời sống nhân dân, giảm sút thu nhập, gây tác động xấu đến tâm lý toàn thể xã hội hoặc ở những nhóm xã hội lớn (cư dân đô thị, người làm công ăn lương, người lao động chân tay) thì phải được huỷ bỏ, gác lại, trừ những trường hợp quá ư cần thiết. Các chính sách ban hành trong trạng thái xã hội bình thường thì lúc khủng hoảng phải thay đổi theo hướng giảm khó cho dân như miễn g...

nếu biết trăm năm là hữu hạn - Phạm Lữ Ân

Trong cuộc trò chuyện lan man dịp Tết, một người bạn vong niên của tôi than thở rằng “Điều đáng thất vọng nhất về giới trẻ ngày nay là họ ưa hưởng thụ quá!”.  Một người khác cười: “Ưa hưởng thụ thì có gì sai?  Thú thật là tôi đây, tôi cũng ưa hưởng thụ”. Và tôi, tôi đồng ý với người bạn thứ hai.  Tôi cũng không cho rằng sự ưa hưởng thụ là một điều sai trái hay là con đường dẫn đến vấp ngã.  Ngược lại, sai lầm của chúng ta nằm ở chỗ chúng ta thường đắm chìm trong ảo giác và ít khi thực sự biết hưởng thụ.  Hưởng thụ thực sự không phải là tàn phá, bất cứ thứ gì kể cả chính mình. Hưởng thụ thực sự là mong muốn giữ gìn, bảo vệ, bồi đắp…kể cả chính mình. ... Bạn có nhận ra chăng, rằng phần lớn thời gian chúng ta chỉ trải qua, mà không thực sự tận hưởng.  Một buổi chiều, một giấc ngủ, một bữa ăn, một món đồ, một kỳ nghỉ, một tình bạn, một tình yêu. Và rốt cuộc, cả một cuộc đời. Có người nghĩ rằng cần phải có nhiều tiền mới có thể hưởng thụ thực sự.  Nh...

bạn thân.

Trong một giây phút nào đó trong cuộc sống, bạn tìm thấy được một người bạn thân... Đó là người có thể thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ nào đó. Là người có thể làm cho bạn cười đến ngặt nghẽo đến nỗi bạn không thể dừng lại. Là người làm cho bạn tin rằng thế giới này thật sự tốt đẹp. Là người đã ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với bạn và nó đang cho bạn mở ra. Đó chính là người bạn mãi mãi... Khi bạn ngã qụy và thế giới quanh bạn dường như qúa đen tối và trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng bạn lên và làm cho sự đen tối, trống rỗng của thế giới ấy bỗng vụt sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy. Người bạn ấy có thể dắt bạn qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí. Người bạn ấy sẽ nắm lấy tay bạn và nói với bạn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Và nếu bạn đã tìm thấy một ngừơi bạn như thế, bạn đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì bạn không cần lo âu, bạn đã có một tì...

Đường về đam mê - Giáp Văn Dương

Đi tìm bản ngã Mỗi cuộc đời đều có vô vàn ngả rẽ. Mà mỗi ngả rẽ lại là một con đường. Thế nên, mỗi cuộc đời có muôn vàn con đường đang đợi.  Có những con đường đã được bày vẽ trước. Có những con đường đã lờ mờ dấu chân đi. Nhưng cũng có những con đường phải tự mình khai phá, có thể trong cô đơn và xa lạ của người đời.  Giữa muôn vàn con đường như thế, chọn được một con đường đúng đã khó. Khai mở một con đường đúng còn khó khăn gấp bội. Trong trường hợp đó, người ta thường cầu cứu đến sự mách bảo của lý trí hoặc trái tim. Nhưng nếu mách bảo của lý trí là đúng, thì sao người đời lại có nhiều sai lầm đến thế? Và nếu mách bảo của trái tim là đúng, thì sao cuộc đời lại có nhiều khổ đau đến vậy?  Câu trả lời thật đơn giản: lý trí hay trái tim cũng chỉ là một phần của con người mà đặt trọng bên nào cũng đều sai lệch.  Đằng sau lý trí và trái tim là sự tự do tĩnh lặng chứa đựng bản ngã của mỗi người. Vậy nên, thay vì lắng nghe lý trí hay trái tim, bạn ...

bí ẩn của nhan sắc - Alexandra Shulman

Image
Nhiều phụ nữ có khuôn mặt xinh xắn. Một số thì đẹp đến mê hoặc. Điều gì làm nên sự khác biệt giữa họ? Dưới đây là quan điểm của Alexandra Shulman - biên tập viên của tạp chí Vogue Lần đầu tiên gặp Kate Moss, tôi không cho rằng cô ấy đẹp. Đó là tuần lễ thời trang New York hồi năm 1992, Kate trông mảnh khảnh, chân đi vòng kiềng, tóc xịt gôm cứng và kiểu cách như một thằng nhóc bụi đời.Tôi chú ý đến Kate bởi cô ấy tỏ ra lóng ngóng, nhưng lại rất tự tin khi đi trên sàn catwalk - mà thực ra lý do chính là cô ấy thấp hơn các bạn diễn tới vài inch, và cô ấy là người mới. Những người khác - các siêu mẫu như Christy Turlington, Linda Evangelista, Claudia Schiffer và Naomi Campbell - đều có cơ thể đầy đặn, dáng vóc tao nhã, những đặc điểm vốn được ưa chuộng ở thập kỷ 1980. Kate giống một kẻ lạc loài, phá vỡ khuôn mẫu, nhưng cô ấy đánh dấu cho sự khởi đầu một quan niệm hoàn toàn mới về cái đẹp.Giờ đây, khi được yêu cầu nêu tên một số người mà tôi cho là đẹp, đột nhiên Kate hiệ...