Posts

Showing posts with the label thơ văn

Phụng nữ ân cần biệt cố nhân

Image
Lệnh Hồ Xung đại sư huynh và tiểu sư muội Nhạc Linh San Trong pho kiếm hiệp Tiếu Ngạo Giang hồ, bản dịch Hàn Giang Nhạn có đoạn Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh trở về núi Hoa Sơn vô thăm khuê phòng của Nhạc Linh San thấy có 4 câu thơ viết trên tấm lụa treo trên vách: Phụng nữ điên cuồng thành cửu biệt Nguyệt nga sương độc hảo đồng du Đương thì nhược ái Hàn công tử Mai cốt thành hôi hận vị hưu dịch thơ: Phụng nữ ân cần biệt cố nhân Tóc tơ vương vấn nợ hồng trần Nhớ xưa luyến ái Hàn công tử Xương trắng thành tro hận chửa tan (Hàn Giang Ngạn dịch thơ.  Câu cuối dịch nghe chưa được trơn lắm) N hững câu thơ làm cõi lòng Lệnh Hồ đại ca tan nát. Cảnh cũ còn đó mà người xưa nay đã trầm luân chốn nào.   Nhạc Linh San đã mượn bài thơ của Lý Thương Ẩn nói lên tâm sự của mình. Lúc đó tiểu sư muội Nhạc Linh San đã hiểu oan tình của đại ca Lệnh Hồ Xung. Đến khi oan khiên được sáng tỏ thì mọi sự đã muộn Lệnh Hồ Xung đã gởi lòng cho Nhậm Doanh Doanh và Nh...

Kiến dữ bất kiến - Gặp hay không gặp

Gặp hay không gặp Nàng gặp, hay không gặp ta Ta vẫn ở đây Không mừng, không lụy Nàng nhớ, hay không nhớ ta Tình vẫn ở đây Không còn, không mất Nàng yêu, hay không yêu ta Yêu vẫn ở đây Không thêm, không bớt Nàng theo, hay không theo ta Tay ta vẫn nơi nàng Không lơi, không siết Hãy ngả vào lòng ta Hoặc là Dành cho ta một chỗ trong trái tim nàng Bình lặng yêu nhau Âm thầm thương tưởng. dịch thơ Đào Bạch Liên Bài thơ có tựa gốc là "Ban trát cổ lỗ bạch mã đích trầm mặc", trích từ tập thơ "Nghi tự phong nguyệt" tác giả Trát Tây Lạp Mẫu Đa Đa.  Tác giả là một nữ Phật tử trẻ người Quảng Châu đi khắp Tây Tạng thành kính tu hành.  Thơ cô có phong vị Haiku như những thiền sư Nhật bản. Cảm hứng của bài thơ đến từ một câu nói vô cùng nổi tiếng của đại  sư Liên Hoa Sinh:  "Ta chưa từng rời bỏ những người tín ngưỡng ta, hay thậm chí người không tin ta, tuy họ không nhìn thấy ta, các con của ta, sẻ mãi mãi, mãi mãi được lòng từ bi của ta bảo vệ."  Bài...

Cô phàm viễn ảnh bích không tận

Image
cô phàm  ảnh Ngô Lễ Hoàng Hạc Lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng của Lý Bạch là một trong những bài Đường thi  mình thích nhất. Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu,  Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu  Cô phàm viễn ảnh bích không tận.  Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu.  Từ lầu Hoàng Hạc phía tây, người xưa xuôi về Dương Châu mùa hoa khói giữa kỳ tháng ba. Bóng cánh buồm lẻ loi xa xa mất hút vào khoảng không xanh biếc, chỉ còn lại dòng Trường Giang chảy ở lưng trời.   Câu khai "Cố nhân tây từ Hoàng Hạc Lâu"  được Ngô Tất Tố dịch "Bạn từ lầu Hạc lên đường" Cố nhân  hay người xưa - cũng giống như cố quốc, cố hương ... diệu vợi trong tâm thức - gợi lên sự xa cách về không gian,  thời gian, gợi tình cảm nhớ thương lưu luyến.  Dùng chữ bạn không gợi lên được cái diệu vợi tha thiết của  cố nhân xa rồi ... Buổi tiễn đưa không thấy bóng người  đi, mà chỉ còn bóng cánh buồm cô lẻ xa x...

NẾU MỘT NGÀY CHÚNG TA GẶP LẠI NHAU - Đỗ Lan Chi

Image
... thì cuộc đời sẽ tràn đầy nắng ấm.  Dù mưa bão cũng không làm nản nòng những bước chân hối hả đoàn viên.  Hẳn sẽ có nhiều điều nói Hoài không có hồi kết thúc.  Hẳn sẽ có những đêm trắng để hàn huyên.  Hẳn sẽ là những cái ôm nồng ấm tình thân.  Là ánh mắt của năm nảo năm nao "muốn nói nhưng chẳng nên lời" ... Mới hiểu rằng thời gian chẳng thể làm phai mờ ký ức của một thời vàng son, mới hiểu rằng gặp được nhau là một nhân duyên kỳ diệu trong cuộc sống này.   Vậy nên Hãy trân trọng những ngày còn bên nhau! Nếu một ngày chúng ta gặp lại nhau thì xin đừng tìm lần nữa lý do để xa cách bởi vì cuộc sống ngắn ngủi trong từng hơi thở, kiếp nhân sinh một thoáng phù du, yêu thương ơi xin chớ úa tàn... Vậy nên Hãy tha thứ lỗi lầm! Nếu một ngày chúng ta gặp lại nhau, dù cho tóc đã ngã màu cũng chớ vội trách "thanh xuân như một tách trà" bởi độ tuổi đẹp nhất chính là thời gian hiện tại chúng ta đang sống cho dù đã một thời "trẻ trâu" nhiệt huyết, qua một th...

Nghe tuyết rơi - Tuyết Tiểu Thiền

Image
  Lần đầu sau nhiều năm sống ở Maryland mình thấy tuyết rơi tháng 11 Giá như tôi có một phòng đọc sách, thì tôi sẽ đặt tên cho phòng sách là Tuyết Lư. Ít ra, trong cõi lòng tôi đã có sẵn một căn phòng, gọi là Thính Tuyết Lư, tức là túp lều nghe tuyết. Nghe tuyết rơi, từ khóa là chữ "Thính", tức là nghe. Ngay tức khắc liền động lòng luôn, liền thâu tóm tâm hồn luôn, liền yên tĩnh ngay. Không, không phải bằng đôi mắt, vì như vậy thì quá ư trực tiếp. Mà những gì quá trực tiếp, thì lại thiếu mất ý cảnh uyển chuyển. Nếu nghe, chính là nghe bằng tai, nghe bằng trái tim. Những gì nghe bằng trái tim thì thường sẽ yêu kiều duyên dáng, hoặc là cành lá xum xuê. Huống hồ, lại là nghe tuyết rơi. Mời nghe nhé, nghe tuyết rơi. Một mình ở nhà, nghe những bông tuyết nhỏ li ti đang rơi. Tuyết rơi lúc to lúc nhỏ. Có nghe thấy không nhỉ? Nghe thấy. Yên lặng mà nghe, tiếng tuyết rơi chính là thứ âm thanh buồn tẻ trong vắt trống trải. Lặng lẽ, không quấy nhiễu, như...

bàn tay ấm mãi bàn tay ... - Đỗ Lan Chi

Không hiểu sao mình hay bị xúc động khi nhìn thấy bàn tay của các cặp vợ chồng già nắm lấy nhau - trên phố, trong siêu thị hay như sáng nay - ngay tại trong ngân hàng VCB nơi mình làm việc. Một ông cụ người nước ngoài, tóc bạc phơ, cao ráo và đẹp lão nắm tay cụ bà đi chầm chậm vào VCB Tower. Một hào quang của hạnh phúc bỗng xuất hiện. Mình luôn bị hút vào cái hình ảnh đó rất lâu, lâu cho đến khi nó đã xa thiệt xa tầm mắt mình, cho đến khi mình không thể nhìn thấy được nó nữa, mình mới ....chịu thô i!  Đôi bàn tay ấy, một của người này và một của người kia, tạo thành một đôi, đan vào nhau - hoặc nắm chặt nhau - hoặc nhẹ nhàng đặt vào nhau, không lời - nhưng muôn vàn ý nghĩa ! Đôi bàn tay ấy có thể đã cùng nhau đi hết một đoạn đường đời rất dài, đã nâng đỡ nhau những khi trái gió trở trời, đã đồng cam cộng khổ cũng như chia ngọt sẻ bùi trong cuộc sống. Khi còn trẻ, chắc hẳn đôi bàn tay ấy đã âu yếm lồng vào nhau một chiếc nhẫn cam kết, hứa hẹn sống với nhau đến trọ...

Mùa Xuân trong Cửa Phật

Image
đêm qua sân trước một cành mai Khi mùa Giáng Sinh và Tết Dương lịch đến là mùa đông lạnh giá cũng đang về mang theo tuyết trắng phủ ngập đường sá, dày nặng trên mái nhà, che lấp xe cộ ven đường… Đó là mùa lạnh miền Đông nước Mỹ. Còn ở miền Tây cũng bắt đầu có những cơn mưa tưới tẩm ruộng vườn đồi núi. Những con sông khô cạn qua mấy năm liền hạn hán cũng bắt đầu có nước tràn về, đầy sông, chảy lao xao róc rách len qua các lùm cây, bụi cỏ làm tươi mát không gian. … Mùa đông đến cũng có nghĩa là mùa đông đang đi, đang trôi theo dòng thời gian với bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông… rồi lại Xuân. Con người cũng bận rộn theo tháng năm, tất bật làm ăn sinh sống suốt bốn mùa nên nhiều khi quên đi tiếng đập của thời gian. Mỗi ngày như mọi ngày nên quá quen với sự đổi thay của nước chảy mây trôi ngày qua tháng lại để miệt mài với công việc của đời thường. Cứ thế cho đến khi ngừng, nghỉ, chợt ngẩng mặt nhìn trời thì chao ôi, cỏ cây hoa lá đang hồi sinh dưới nắng ấm của mùa X...

Vết Thương Tỉnh Thức – Trịnh Công Sơn

Những ngày tháng này tình bạn và tình yêu mang đến một niềm vui sống lạ kỳ. “Hãy yêu như đang sống và hãy sống như đang yêu. Yêu để sự sống tồn tại và sống cho tình yêu có mặt”. Có những cánh cửa mở vào hư vô và cũng có những cánh cửa mở ra những cánh đời nhộn nhịp. Ta không khước từ hư vô và cũng không xa lìa cảnh nhộn nhịp của đời. Ta đã may mắn đi qua những tuyến đường đưa đến hạnh ngộ. Hạnh ngộ trong tình bạn, hạnh ngộ trong tình yêu. Nếu đã có một ngày sinh nhật dĩ nhiên sẽ có nhiều ngày sinh nhật nữa . Mà hình như trong cảnh ngộ cuộc đời riêng – chung của chúng ta ngày nào mà không là ngày sinh nhật, bởi vì cái màu sắc của lễ lạc đã tự bao giờ khoác lên trên mỗi ngày chúng ta đang sống. Xin cảm ơn cuộc đời và cảm ơn tất cả mỗi ngày chúng ta đã có mặt mỗi ngày bên nhau. Ly rượu nồng nàn của đời biết bao giờ uống hết được. Tình yêu thương mang đến khổ đau nhưng đồng thời tình yêu cũng mang đến hạnh phúc. Có một lá cờ bay trên hạnh phúc và có một đoá quỳnh héo úa...

một lần chia tay, hai đầu thương nhớ - Trác Văn Quân

một lần chia tay, hai đầu thương nhớ  “ Sau lần từ biệt, hai bến tương tư, nói rằng ba bốn tháng, ai ngờ là năm sáu năm, thất huyền cầm không lòng dạ nào đàn, bát hành thư ngâm mãi không thể thông,  cửu liên hoàn gãy đứt từ bên trong, ánh mắt chờ mong dường xuyên cả thập lí trường đình,  trăm lần tưởng, ngàn lần nhớ, vạn lần không ngăn được oán hờn chàng.  Vạn ngữ thiên ngôn nói không hết, trăm lần sầu muộn tựa mười gốc bằng lan,  ngày trùng cửu lên cao ngắm chim nhạn,  tiết trung thu tháng tám trăng tròn người không được đoàn viên,  rằm tháng bảy thắp nén hương ngọn nến hỏi trời xanh,  ngày hè tháng sáu người người vẫy quạt riêng lòng thiếp lạnh lẽo,  hoa lựu tháng năm đỏ như đốm lửa gặp mưa lạnh tưới tắm,  tháng tư tì bà vàng, thiếp soi gương càng thấy tâm loạn,  hoa đào tháng ba trôi theo nước, con diều tháng hai đứt mất dây.  Y ! Chàng ơi chàng, hay là kiếp sau chàng đổi làm nữ, thiếp làm nam ! ” ...

say

Image
Giữa giá lạnh, lòng như lửa cháy, Đốt tâm can tội lỗi lưu đày, Chân chậm bước sợ trời nghiêng ngả, Tay nửa vời níu đất ngất ngây. Ngàn nỗi nhớ xô bờ Đông hải, Một chai này rót cạn giang Tây. Nẻo về hun hút mờ sương khói, Tình tự vơi đầy, muôn kiếp say! Nguyễn Hữu Dũng

thu cạn

Không còn gì cho nhau, Em thả chiếc lá khô rơi Rơi trong chiều đầy gió, gió à, gió à ... Một hai ba bốn chiếc lá Thả vào buổi chiều đầy gió Chiếc lá đi hoang rơi xuống đêm sâu lãng quên. Thả vào mọi điều vô nghĩa Thả vào mọi điều chưa nói Em thả muộn phièn Em thả nỗi buồn, em thả cuộc tình gió cuốn Bất chợt nhìn lại, thấy mình đã như Chiếc lá xanh se sẽ vàng, để cạn kiệt mùa thu. Giáng Sol

Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình … - Trịnh Công Sơn

Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước. Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề. Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa ...

Chờ đợi

Đừng vì bất cứ một triết lý nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi.  Chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Đợi để được phục vụ vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi đèn xanh trước khi nhấn ga vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm 5-10 phút nữa vì biết bao điều có thể bất ngờ xảy ra trên đường.  Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ na ná tình yêu chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồ n nhạy cảm. Mọi vật đều có thời điểm của nó đừng cố gắng rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái, Nếu nhộng chưa chín đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.  Xuân qua hè tới, đông sang thu về.   Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe l...

Dòng sông một bờ

Dòng sông một bờ thơ Nguyễn Khắc Thạch Có một dòng sông mang tên anh, Dòng sông em tự đặt Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền. Có một dòng sông trôi vào lãng quên, Nước trong như nước mắt Điều chưa đến mà sao thấy mất? Có một dòng sông chỉ có một bờ, Phía bờ kia quay mặt. Dòng sông em không qua được bao giờ... ---- những dòng sông chảy qua không gian, chảy qua thời gian, miệt mài trôi đi dọc triền nhớ của mỗi đời ngượi có những dòng sông chảy qua từng vùng đất, vốc lên niềm xanh của những lũy tre làng, con trâu, cái cổng ... nhưng cũng có những dòng sông ngỡ như chưa bao giờ hiện hựu  dòng sông chỉ chảy đâu đó qua mạch ngầm ký ức của đời người " có một dòng sông mang tên anh, dòng sông em tự đặt " đây là dòng sông hoài thai từ tình yêu, từ thượng nguồn khổ đau và hoang dại của một tình yêu thắm thiết.  em đã có một dòng sông như thế trong đời để ngụp lặn, để bơi đi " xin mùa thu chiếc lá làm thuyền ". mùa thu, chiếc lá, con thuyền ... dòng sông thi vị,...

Thu Khúc

Lũ bướm chiều hôm bay qua thềm cửa Đợi trăng về Phá cỗ trung thu Áo em nhiều màu như đèn kéo quân Không kéo được niềm vui chỉ toàn nỗi nhớ Bâng khuâng tháng bảy gọi mưa về Lịch năm nhuần trung thu già thêm một tháng Thu có dài kỷ niệm Dài cho hết mùa trăng Dẫu thu Sài Gòn không lá vàng thao thức nhớ mong Lá xanh cứ rủ nhau xuống phố Hàng me ướt mưa đêm chau mày nhẹ thở Lời tình thánh thót bước chân đi Lời mưa hay lời em Chào hạnh phúc của mùa thu cũ Bàn tay lạnh thèm bàn tay ấp ủ Anh có về cho giấc ngủ xôn xao Thu Sài Gòn không có lá vàng đâu Mây xám giăng giăng mây buồn mây biết nói Lá xanh vẫy như ngón tay em gọi Cổng nhà ai hé mở đợi trăng về Cổng nhà ai mùi nguyệt quế nở khuya Bay vào hồn em để ngỏ Hoa có dựng nên trường thành cổ Quét mùa thu lá mục Ủ mối tình xa xưa? Sài Gòn bây giờ anh đã quên chưa Lá xanh vẫn rủ nhau xuống phố Trăng chưa mọc nên trăng chưa hề vỡ Như hồn em sáng rỡ một thu nào Ôi thu Sài Gòn không có...