Posts

Showing posts with the label tản mạn

Lời Thiên Thu

Ngũ giác gồm có thị giác, thính giác, khứu giác, xúc giác và vị giác. Trong ngũ giác ấy, giác quan nào là quan trọng hơn cả, với bạn?  Dĩ nhiên, cả năm đều là quan trọng, bởi nếu thiếu một sẽ là khiếm khuyết, là tật nguyền, là bất hạnh.  Nhưng với tôi, có lẽ mất thính giác sẽ là sự mất mát lớn. Nếu không còn thị giác, thế gian sẽ mãi là đêm đen. Nhưng với âm thanh quanh đời, tôi vẫn có thể hình dung ra được cuộc sống.  Khứu, xúc và vị mất đi cũng sẽ là niềm đau, nhưng mất đi thính giác thì đáng sợ.  Đáng sợ bởi vì cuộc đời sẽ là một chân không bao la mà cảm xúc cứ rơi tự do đến vô cùng mà không nơi bấu víu, không làm sao nhận ra được chính mình.  Thị giác có được nhờ sự phản xạ của ánh sáng. Thính giác mất rồi, âm thanh phản xạ đi về hư vô. Ở một hoàn cảnh nào đó, âm thanh nói cho tôi biết, tôi còn sống.   Tiếng xe lửa sáng sớm. Tiếng máy bay cuối ngày. Tiếng khóc của trẻ thơ. Tiếng nghẹn của người già. Tiếng cãi nhau bên hàng xóm. Tiế...

tản mạn Toronto -

Trưa. Tôi vác ba lô, với cái canon lang thang xuống phố thăm một người. Cuối tuần, phố Tàu Spadina đông nghịt người. Mấy hôm trước thì mưa liên tục, hôm nay trời nắng nóng, thiên hạ đổ ra đường. Gởi xe xong, tôi cuốc bộ dọc Spadina từ Dundas xuống Queen. Vỉa hè bị lấn chiếm, trưng dụng làm nơi bán hàng lạc son. Đủ thứ hầm bà lằng, từ mấy thứ cute stuffs nhỏ nhỏ làm kiểng đến vòng cẩm thạch, đồng hồ, … Có trời mới biết là đồ thật hay đồ giả. Tôi rất ghét sự kỳ thị, nhưng phải thú thật là cứ thấy xuất sứ từ china là tôi tin chắc toàn đồ giả và chẳng bao giờ mua. Đến ngã tư Spadina và Queen, tôi rẽ trái đi xuống hướng Old City Hall. Con phố Queen nổi tiếng là phố bụi đời ở Toronto với đủ mọi thứ.