Posts

tháng mười xao xác

Image
cười với nắng một ngày sao chóng thế Ngày qua ngày, vậy là đã sang tháng 10. Nắng thôi rực rỡ để những cơn gió heo may về.  Ngày ngày vẫn đi về rồi một hôm bỗng thấy hai hàng cây bên đường lá bỗng chuyển màu tự bao giờ. ảnh Đakao Chiều cuối tuần happy hour với cô Sương cô Mai.  Làm hai ly Gin tonic về tới nhà buồn ngủ gì đâu, leo lên giường trùm mền lâng lâng.  Hai đứa tưởng mẹ không khỏe, đứa xoa đầu, đứa bóp vai, nào có biết đâu là mẹ say rượu haha, hư quá.  Nửa đêm tỉnh giấc mở nhạc Lệ Quyên và Để nhớ một thời ta đã yêu.  Mình không có tâm trạng nhớ nhung những thời ta đã yêu, nhưng vẫn thấy bài hát quá đỗi ngọt ngào. Đã rất nhiều ngày không hiểu mình là giống gì nữa mà tối 12g - 12:30 mới ngủ nhưng sáng ra lại thức rất sớm, khoảng 5:30, rồi như con lăng quăng chạy từ chỗ này đến chỗ kia, về nhà loay hoay dọn dẹp rồi nấu ăn, đêm về lại chong mắt ra đọc truyện, mắt thì mỏi mà vẫn muốn đọc. Có những ngày ta không có hứng thú gặp gỡ tán gẫu hay đi ...

Sau cánh gà tập san TUỔI 50

Lời tựa Bạn mến, Thời niên thiếu ai trong chúng ta chắc cũng nhiều những ước mơ. Người thực tế, ước mơ một nghề nghiệp ổn định hay một tương lai vững chắc. Kẻ giầu mơ mộng, ước mơ một phút huy hoàng. Người nhiều tình cảm, ước mơ được song hành cùng ai đó đến cuối cuộc đời.  Thời gian đi như bóng câu qua cửa sổ! Năm nay, những người bạn Trưng Vương 83 chúng ta, dù muốn dù không, cũng chào đón tuổi 50. Ước mơ, chúng ta vẫn còn đó. Có ước mơ thành hiện thực. Có ước mơ đem lại nụ cười nhớ về sự ngây ngô của một thời tuổi trẻ. Và tất nhiên, có cả những ước mơ để lại chút ngậm ngùi. Có ước mơ giờ thành kỷ niệm. Có ước mơ giờ gửi gấm cho thế hệ tiếp theo.  Ban Biên Tập (BBT) Tập San Trưng Vương 83 năm nay xin được gửi đến các bạn số kỷ niệm Tập San Trưng Vương Tuổi 50, nơi các thành viên Trưng Vương 83 ở độ tuổi đã đi hơn nửa đường đời, một ngày ngoảnh đầu nhìn lại những ước mơ, kỷ niệm của một thời đã qua. Để cảm thông, hiểu biết nhau hơn. Để động vi...

Một Dòng Sông.

Image
Dự báo thời tiết cho hay cuối tuần này Bắc Cali sẽ nguội một chút và tuần sau sẽ mát hơn. Hơn 25 năm sống ở xứ này, chưa khi nào chứng kiến cảnh hạn hán như thế. Bãi cỏ trước nhà vàng úa, xác xơ! Nghĩa trang của Ngoại cũng một màu vàng hắt hiu ấy. Những đập trữ nước ở dọc freeway 152 hay vùng Coyote đều cạn tới đáy. Chưa kể bang Cali không có nhiều những con sông, vì vậy đi đâu cũng chỉ thấy khô cằn và nóng. Chợt nhớ quê mình với những con sông, những dòng kênh, những con rạch chi chít, chồng chéo như những đường nét trong lòng bàn tay người.Cả tiểu bang Cali có khoảng 20 con sông chính và những thành phố lớn như San Francisco hay San Jose thì không gần con sông nào. Tuy vậy, có những con sông khác, chảy liên tục ngày đêm khắp nơi quanh đây. Nhất là những khi chiều tối, những dòng sông này chảy bất tận. Những dòng sông mang tên 101, 880, 680, 280, 237 hay 1. Những dòng sông mang hai màu lấp lánh, ngược xuôi. Nhiều lần thấy mình cũng bị cuốn vào những dòng sông ấ...

Lô Hà in Maryland

Image
ăn cua ở Ship Cafe, Catonsville, MD

K S Đ

Sáng nay lái xe đi làm, hắn chợt nhớ ra hắn đã đi làm ở xứ này .. 26 năm rồi. Hơn một phần tư thế kỷ đã qua. Từ những ngày đầu làm busboy cho một nhà hàng Tây. Có một tối, hai ông bà khách order món steak và họ nhờ hắn lấy giùm chai A1, hắn lanh lẹ vào bếp mang ra chai … ketchup. Cả bàn cười mà hắn chẳng hiểu vì sao họ cười. Rồi hắn dọn đi thành phố khác, vừa làm thợ vừa đi học lại. Và những ngày đầu đi làm sau khi ra trường, những project đầu tiên được giao, hắn đã run và lo không biết bắt đầu từ đâu. Nghề dạy nghề, bây giờ hắn đã làm ở hãng này 15 năm, hắn tự tin nhận bất kỳ việc gì được giao kể cả những việc hắn chưa bao giờ làm. Chưa làm thì sẽ làm, sẽ biết, chỉ cần biết hỏi đúng nơi, đúng chỗ. Không ai biết hết mọi chuyện! Hắn gọi đó là triết lý “KSĐ”. “KSĐ” là Không-Sợ-Điếc. Vì đàng nào cũng điếc rồi! Việc gì cũng làm. Thật ra, “KSĐ” là Không-Sao-Đâu. Suy nghĩ đó được hắn áp dụng vào mọi nơi mọi lúc, những lúc khó khăn hay gặp nguy hiểm. Những lần lên núi, leo xuố...

volunteer work at Xí Muội's school

Image
Hôm nay vô trường Xí Muội - Centennial High School - bán hàng tại Howard County Cross Country Even gây quỹ để mua đồ tập và đồng phục cho Football Cheerleader team của con. XM's cheerleading team     Gian hàng ta phụ trách tpt

Xóm nhỏ

Ba mẹ tôi li dị khi tôi chỉ là thằng nhóc mới bước vào lớp 6.  Ngày ra đi hai cha còn chỉ có vài bộ đồ vì ba tôi quyết định để lại tất cả.  Nơi đầu tiên tôi đến là cái nhà kho chứa bàn ghế cũ trong trường ba tôi, từ một ngôi nhà lầu tường đúc có người giúp việc lo từng bữa cơm này ba tôi phải mày mò tự học nấu ăn, còn giường là những cái bàn trong cái nhà kho ấy.  Hôm nào ba tôi kho cá khét, thịt cháy hay canh rút không còn nước thì hai cha còn ra đường gặm bánh mì.  Với một thằng bé, đây là một khung trời mới đối với nó.  Chiều xuống tôi đi lang thang từng lớp học tìm tòi khám phá, nhưng sợ nhất khi đến đêm về, đôi khi ba tôi không dẫn tôi đến lớp dạy thêm ba tôi dạy, tôi phải ở một mình trong ngôi trường đó.  Bóng tối, những tiếng mèo kêu thật quá khủng khiếp với tôi. Sau sự kiện 4/1975 những người chiến thắng vào đến, đọc lý lịch.  Ba tôi là một trong những hàng ngũ cực kỳ không trong sạch khi ông nội tôi là Trưởng Ty, em họ của ba ...